Trần Miểu tỉnh lại từ ký ức mộng cảnh, đưa tay day nhẹ mi tâm.
“Bảo sao thân thể của thân phận này lại không tệ, ném bàn quăng ghế cũng chẳng mấy tốn sức. Thì ra trước kia vốn là một tên du côn có chút khí lực.”
Ký ức của Trần Liễu không nhiều, nhưng phần liên quan đến Trần Bách lại chiếm rất lớn.
Người ca ca này của Trần Bách, trong quãng đời ngắn ngủi của Trần Liễu, gần như chiếm hơn nửa ký ức, thậm chí còn nhiều hơn cả phụ thân và mẫu thân hắn.




